Thẻ

,


Author: Lạc Thi

Pairing: HaeHyuk

Rating: K

Category: Sad and happy =)

Summary: Hãy tìm một lí do để tồn tại, để sống, để hi vọng!

Cuộc sống chưa bao giờ mất đi ý nghĩa của nó, chỉ là đôi lúc, ta chưa tìm ra mà thôi!

.

.

Hi vọng đi… Đừng bao giờ bỏ cuộc

.

.

Hãy trân trọng từng giây phút sống…

…và đừng bao giờ từ bỏ hi vọng!

.

.

Anh là một tên ngốc cứ trêu chọc cậu suốt ngày, hết giành hộp sữa dâu đến hôn lén vào má cậu.

Anh là một tên ngốc, luôn tươi cười với mọi người xung quanh, nụ cười ấm áp làm ai cũng yêu quí anh.

Anh là một tên ngốc, không bao giờ chịu nằm yên một chỗ cả, cứ luôn muốn cử động.

Anh là một tên ngốc, cứ mãi trốn ra ngoài, hết ra biển rồi lại leo núi, anh chẳng biết mệt là gì.

Anh là một tên ngốc, rốt cuộc anh có biết rằng…

…anh bị ung thư máu không?

.

.

Nhập viện hồi cuối tháng tư năm ngoái, anh, Lee DongHae, chỉ mới hai mươi sáu tuổi.

Ban đầu căn bệnh không có dấu hiệu tồn tại trong cơ thể anh, nhưng sau đó, một cơn váng đầu và một lần ngất xỉu, gia đình đã đưa anh vào bệnh viện Seoul, một bệnh viện có tiếng tại Hàn Quốc.

Choáng váng sau khi nghe bác sĩ thông báo kết quả, mẹ anh đã khóc hết nước mắt… Ba anh, con người mạnh mẽ ấy cũng đã khụy xuống, nắm chặt hai tay kìm nén đau thương… Cả hai khẽ nhìn anh, rồi vô thức ôm chặt lấy anh, đứa con trai duy nhất, đứa con trai vừa mới trưởng thành của mình.

.

Anh đã không khóc! Chỉ im lặng. Ôm lấy ba mẹ… anh không rơi một giọt nước mắt nào cả.

Những ngày sau đó, anh ở luôn trong bệnh viện, một nơi đầy mùi thuốc sát trùng lạnh tanh, lẫn vào đó là mùi thuốc. Đắng.

Những ngày điều trị ban đầu, anh không nói gì cả, chỉ im lặng và im lặng.

Lâu lâu là nụ cười mỉm trên đôi môi khô khan, nụ cười trấn an mẹ anh, người ngồi khóc ngoài phòng chờ mỗi khi anh vào làm hóa trị, nụ cười như khẽ nói:

_ Con không sao đâu!

.

Sao lại không sao?

Đau lắm chứ! Cái đau từ thể xác… lẫn tâm hồn.

Ông trời nỡ lòng nào để một người đầy sức sống như anh phải gánh chịu thứ bệnh không thể chữa được này?

.

“Rốt cuộc mình đã làm gì sai? Tại sao lại là mình chứ?

Mình còn rất nhiều việc muốn làm…

Mình muốn sống, muốn làm việc, muốn… ngắm biển, muốn chăm sóc ba mẹ. Mình muốn yêu một ai đó!

Tại sao lại là tôi hả ông trời?”

.

Những câu hỏi cứ xoay vòng trong đầu anh, cố kìm nén để không phải thốt ra những lời đó. Nước mắt cứ chảy ngược vào trong.

Anh không muốn làm mẹ mình lo lắng hơn nữa. Bà đã khóc đủ rồi.

Anh muốn chết quách đi. Chết đi còn hơn phải chịu đựng nỗi đau này.

Lấy gì để bám víu bây giờ.

.

Không một ai cả, không một người nào có thể nắm lấy tay anh và nói “Không sao đâu! Hãy cố lên!”

Cuộc sống, dần trở nên vô nghĩa.

.

.

.

_ Sao anh lại ngồi đây?

_ ….

_ Tôi ngồi cạnh anh nhé!

_ ….

_ Anh là Lee DongHae, bệnh nhân phòng 0404?

_ Phải.

_ Tôi là Lee HyukJae, từ nay tôi sẽ chăm sóc cho anh! Nhiệm vụ của tôi là mang lại sự sống cho anh, hợp tác nhé!

.

Cái bắt tay đáng yêu ngày hôm đó…

… anh mãi mãi không quên.

.

.

Cậu là bác sĩ trẻ của bệnh viện, được trưởng khoa giao nhiệm vụ mang đến cho anh một phép màu. Một phép màu của sự sống.

Những ngày đầu chăm sóc anh, cậu luôn mỉm cười, nụ cười hở lợi đáng yêu làm ai kia quên mất vị đắng của thuốc.

Câu cửa miệng của cậu là: Anh đừng buông xuôi, chúng ta sẽ cùng tạo nên kì tích!

.

Dần dần, anh quen và nhớ cái gõ cửa vào 7h mỗi sáng, một tách coffee mà dù anh năn nỉ đến cỡ nào, cậu cũng không cho anh uống, rồi bàn tay mềm nắm lấy tay anh ủng hộ, và cả nụ cười kia nữa.

.

Một cảm giác gì đó, dâng trào trong anh.

Anh muốn sống. Muốn được tiếp tục cuộc sống này.

.

Sống để có thể nhìn thấy cậu mỗi ngày.

Sống để nghe cậu nói, thấy cậu cười.

Sống… vì một lí do.

.

Từ đó, anh cười, anh cười rất nhiều. Anh dần mở lòng hơn với cậu và mọi người xung quanh. Khuôn mặt lạnh lùng biến đâu mất. Người ta chỉ còn thấy một Lee DongHae vui vẻ và luôn tươi cười.

.

.

_ Hae, trả cho em hộp sữa! Lát em phải đi họp rồi, không uống đói lắm!

_ Sao em cứ uống sữa dâu suốt vậy?

_ Em thích! Trả cho em, nếu không chiều nay em sẽ chích anh mạnh tay đấy!

_ Sao lại trả thù riêng vậy chứ? Nè… Không được chích đau đâu đấy!

_ He he he, em biết rồi! Có ai nỡ chích đau Hae đâu! Thôi em đi đây, anh về phòng chờ em đi, cấm trốn ra ngoài đó!

_ Đi đi… Anh biết rồi!

Anh bật cười nhìn cái dáng hối hả của cậu. Bác sĩ gì chứ, với anh, cậu chỉ như trẻ con, một đứa trẻ ngây thơ và thánh thiện, một thiên thần mà chúa gửi xuống cho anh.

.

Anh yêu cậu.

Anh biết điều đó.

Anh chẳng cần gì cả… chỉ cần cậu còn ở bên cạnh, lo lắng và chăm sóc cho anh… Vậy đủ rồi.

Chẳng biết từ bao giờ, Lee DongHae lại yêu đời đến vậy.

.

.

.

Anh và cậu đang ngồi tựa lưng vào nhau trên ngọn đồi nhỏ của bệnh viện. Khẽ dụi mái tóc vào lưng anh, cậu bật cười khúc khích.

_ Sao em cười?

_ Vì em thấy hạnh phúc!

_ Ngốc!

_ Em biết!

Anh mỉm cười rồi nằm phịch xuống, cánh tay dang ra một chút. Cậu phì cười rồi ngay lập tức dụi mái tóc vào cánh tay anh.

.

Cả hai cứ nằm như vậy, cho đến khi…

.

_ Thời gian của anh… còn bao lâu?

_ …. Còn rất lâu, ngốc à!

_ Vậy thì tốt!

Anh xoay người khẽ ôm cậu vào lòng, và im lặng.

Cậu cũng không nói gì, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy anh, cảm nhận hơi ấm từ anh, từ trái tim đang đập từng nhịp thật yên bình. Không biết từ khi nào, nước mắt đã rơi đẫm khuôn mặt cậu. Cố dụi đầu vào ngực anh, che đi những giọt nước mắt, đôi vai nhỏ khẽ run lên.

.

Cậu đâu biết được rằng… anh cũng đang khóc.

Giọt nước mắt bất giác rơi xuống sau câu trả lời vừa rồi.

.

Có ai mạnh mẽ được khi đương đầu với cái chết?

Anh là con người. Là con người chứ có phải là sỏi đá… Khóc. Khóc cho vơi đi nỗi sợ hãi. Vùi đầu vào mái tóc nâu thơm mềm, anh khẽ mỉm cười khi giọt nước mắt thứ hai rơi xuống. Chỉ cần như bây giờ, thì có chết, anh cũng không sợ.

.

Cả hai trái tim, đau cùng một nỗi đau. Không ai nói với ai điều gì, nhưng nước mắt thì cứ hòa vào nhau không dừng lại. Một không thể nói, còn một không muốn nói. Vậy mà lại khóc cùng nhau.

.

.

.

_ Hae! Lee Donghae! Anh tỉnh dậy đi… Cố lên, anh nhất định không sao đâu!! Mở mắt nhìn em đây này… Đừng nhắm mắt lại. Donghae!

_ Hyu..kie….

_ Đúng rồi, Donghae… Là em!

_ Anh… không muốn…. chết..bây giờ…

_ Không!! Anh nhất định sẽ không sao!! Chỉ cần phẫu thuật cắt bỏ tế bào di căn là được!! Cố lên anh. Sẽ không sao đâu. Cố gắng lên!

_ … Anh… sẽ cố…..

Cánh cửa sắt lạnh đóng sầm lại trước mặt cậu, khuôn mặt đẫm trong nước mắt. Bàn tay vừa rời ra mà sao trống vắng. Nỗi sợ hãi chiếm lấy trái tim. Và nước mắt thì cứ không ngừng chảy.

.

“Anh ấy đã nói sẽ cố gắng… nhất định sẽ không sao! Nhất định không sao!”

Cậu ngồi bên ngoài nắm chặt hai tay, trái tim tha thiết nguyện cầu cho người bên trong…. Cho một kì tích.

.

.

3 tiếng…

4 tiếng…

5 tiếng.

.

.

Cạch!

.

_ Bác sĩ, con tôi… nó sao rồi?

_ Bác sĩ Jung, Donghae…

_ Cậu ấy không sao rồi! Tôi đã cắt bỏ tế bào ung thư trong dạ dày và gan! Tuy vẫn chưa khỏe hẳn….nhưng cậu ấy đã vượt qua cửa này rồi!

_ Thật sao? Ôi trời ơi… cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn bác sĩ!

_ Không có gì! Mọi người hãy tiếp tục động viên ý chí cậu ấy nhé! Nhất định sẽ có hi vọng!

.

_ Anh có nghe gì không? Là hi vọng đó, đồ ngốc! Anh sống rồi.

.

.

.

_ Anh muốn ra biển chơi!

_ Không được! Anh vừa khỏe dậy, ra gió quá không tốt!

_ Đi mà…. Anh thèm được ngắm biển!

_ Không được!

_ Hyukie… Đi mà! Chỉ lần này thôi, sau này anh sẽ ngoan ngoãn… anh sẽ uống thuốc đúng giờ, anh sẽ cho em chích thuốc! Đi mà…

_ Anh… Đồ ngốc! Chỉ một lần thôi đó!

_ Yeah! Cảm ơn em!

.

.

Anh dang rộng hai cánh tay như muốn ôm trọn biển vào lòng, mái tóc đen nhánh bay phấp phới theo từng cơn gió đùa nghịch. Anh cười thật tươi, thật hạnh phúc. Cười như một đứa trẻ được quay về nhà. Mặc kệ những cơn gió lạnh vút qua gương mặt, chẳng có gì có thể ngăn cản trái tim anh cảm thấy hạnh phúc.

.

_ Lạnh đấy!

Cậu nhẹ nhàng nói rồi bước đến choàng qua người anh cái áo khoác đen.

Anh xoay người lại và ôm trọn cả người cậu. Lại một nụ cười nữa, nụ cười này thật sự rất hạnh phúc.

_ Em cũng thấy lạnh mà!

Cậu phì cười rồi vòng tay xiết anh vào người thêm chút nữa. Hơi ấm của hai cơ thể, hai trái tim, truyền qua cho nhau, ấm áp.

.

_ Hyukie!

_ Hửm?

_ Anh yêu em!

_ …

_ Cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời anh! Cảm ơn em đã cho anh biết ý nghĩa của cuộc sống.

.

.

_ Anh đã thật ngu ngốc khi nghĩ rằng… cuộc sống thật vô nghĩa! Anh không muốn chết, anh không muốn từ bỏ cuộc sống này! Anh muốn sống và làm việc, anh muốn tồn tại… và yêu em.

.

_ Anh muốn cùng em chiến đấu hết trận này, được không?

_ Không!

_ … Hyukie.

_ Em muốn cùng anh chiến đấu đến cùng, đến trọn cuộc sống này! Em không muốn anh sống một mình… Em muốn mình là một nửa của anh. Em muốn cùng anh sống.

.

Giọt nước mắt chảy dài trên đôi má, không biết là nước mắt của ai. Chỉ cần biết anh đang ôm xiết lấy cậu, cảm nhận trái tim kia. Trái tim kia, đập cùng nhịp với trái tim yếu ớt của anh.

.

Cùng sống với tình yêu này, mãi mãi?

Anh mặc kệ, chẳng cần biết là bây giờ hay ngày mai anh sẽ chết, anh chỉ cần có cậu trong vòng tay mà thôi, chỉ đơn giản như vậy, cũng đủ để linh hồn anh được cứu rỗi rồi.

.

Khẽ chạm nhẹ vào đôi môi mềm, anh chìm trong hạnh phúc. Cái hạnh phúc đơn giản của một nụ hôn đầu. Tha thiết, ấm áp, ngọt ngào, và cả đắng.

.

.

Ngày hôm đó, tình yêu thuộc về anh và cậu.

Đêm hôm đó, họ thuộc về nhau, mãi mãi.

.

.

.

_ Hyukie, anh còn bao nhiêu thời gian nữa?

_ Đồ ngốc… anh..còn.. rất nhiều thời gian mà! Anh lại muốn làm gì nữa đây?

_ Anh muốn thấy mọi người hạnh phúc, ba mẹ, bạn bè anh, mọi người trong bệnh viện… cả em nữa… anh muốn thấy những nụ cười của sự sống!

_ …. Vậy em cười cho anh xem.

_ … Ngốc!! Sao lại vừa cười vừa khóc?

_ ….. Anh…anh cũng vậy mà…… ngốc…

_ Ừ thì ngốc, chúng ta cùng ngốc…..nên mới yêu nhau!

.

Cậu bật cười đưa tay lau nhẹ những giọt nước mắt chảy dài từ đôi mắt anh, khẽ choàng tay ôm lấy anh, cậu nấc lên không thành tiếng.

Khẽ xiết lấy cậu, anh mỉm cười khi nước mắt cứ chực rơi mãi.

Cứ ôm nhau mà khóc thế này… cũng ấm áp lắm chứ.

.

.

Ngày 15 tháng 10 năm 20..

.

_ Anh đoán xem quà sinh nhật em tặng anh là gì?

_ Hôn hả?

_ Không phải mà! Đoán đi!

_ Sao anh biết được chứ? Em nói đi…

_ Anh đưa tay đây…

Anh ngoan ngoãn nắm lấy tay cậu rồi mỉm cười, vẫn là cảm giác ấm áp ngày nào.

Cậu nhẹ nhàng đặt tay anh lên má và khẽ nói:

_ … Em yêu anh, Lee Donghae. Và cả con nữa…

.

Đôi mắt anh ngạc nhiên nhìn cậu, bàn tay anh đang chạm vào bụng cậu… nơi một sinh linh bé nhỏ đang hình thành sao?

Cậu cười hạnh phúc rồi nhướn người hôn anh, đôi môi ấm áp kéo anh về với thực tại.

Chỉ mất vài giây để cậu có thể nhìn thấy nụ cười hạnh phúc từ anh. Nụ cười mà theo cậu, chắc chắn là nụ cười đẹp và ngốc nghếch nhất của anh.

Ôm chầm lấy cậu, vai anh run lên thật khẽ. Hạnh phúc vỡ òa trong chốc lát.

.

_ Giờ thì anh phải cố gắng hơn nữa đấy, Hae à.

_ … Cảm ơn em… cảm ơn em… cảm ơn em Hyukie! Cảm ơn em nhiều lắm! Anh yêu em, Hyukie, anh thật sự rất yêu em! Và con nữa…

_ … Ngốc!

.

Cả gia đình, ba người, hạnh phúc tràn ngập.  Hạnh phúc dâng trào trong mỗi trái tim. Mỗi nhịp đập là một sự sống và cả ba nhịp đập, vào giây phút này, chưa bao giờ thật hơn được nữa.

.

.

.

.

.

Tế bào ung thư đã di căn đến phổi và tim.

.

.

_ Chào con. Uhm, hôm nay con có khỏe không? Con đừng đạp umma nữa nhé, umma đau thì appa cũng đau lắm~ Con đâu có muốn umma với appa đau đúng không?

_ Anh đang nói chuyện với con đấy à?

_ Ừ! Anh muốn nói với con thật nhiều. Em nằm sát vào đây nào~

_ Anh muốn con tên gì đây Hae?

_ Uhm… Gọi con là DongHyuk đi.

_ Nghe không hay. Tên khác đi~

_ Vậy hả? Vậy gọi là HyukDong nhé?

_ Yah, anh chỉ có hai chữ đó thôi sao?

_ Hì hì, hay gọi là Lee Dong… Hae đi!

_ Hửm? Đó là tên anh mà…

_ Anh muốn… có một Lee DongHae thứ hai có thể bảo vệ cho em! Con à, sau này con phải thay appa chăm sóc umma đấy nhé!

_ Hae…

_ Anh biết… Anh chỉ phòng hờ thôi mà. Thế nhé con trai… appa với con có giao ước rồi đấy nhé!

_ Hae…

Cậu nghẹn ngào ôm lấy anh, cậu muốn anh đừng nói nữa. Đau lắm. Ngày mai anh phải phẫu thuật cắt bỏ một phần phổi. Dù có thành công đi chăng nữa, thì tim anh cũng đã…

Lúc này, thật sự… Cả hai chỉ còn trông chờ vào một phép màu.

.

_ Chẳng phải phép màu đã xảy ra rồi sao? Anh rất hạnh phúc, Hyukie, anh đã rất hạnh phúc.

Anh chạm nhẹ vào bụng cậu, nơi một Donghae bé nhỏ đang dần lớn lên, một Donghae của kì tích.

.

Với anh, vậy là đủ.

.

.

.

Ngày 24 tháng 12 năm 20..

Tuyết. Một noel trắng xóa.

.

.

_ Hae…. anh mua cái đó rồi!

_ Vậy sao? Nhưng mà đẹp quá… mua thêm cái nữa cho Haenie sau này.

_  Đợi đến lúc Haenie lớn mua cũng được mà.

_ … Nhưng anh muốn tự tay mua cho Haenie!

_ Thôi được! Một cái nữa thôi đấy!

Anh mỉm cười gật đầu rồi đi nhanh về phía quầy tính tiền, trên tay cầm chiếc khăn choàng xanh biếc, y như chiếc trên cổ cậu vậy. Hyukjae bật cười nhìn ông chồng ngốc nghếch của mình.

.

Đợt phẫu thuật đã thành công. Tế bào ung thư đã biến mất trong phổi anh, nhưng điều này chỉ có thể kéo dài sự sống của anh thêm một chút. Trái tim, trái tim anh đang chết dần từng ngày.

Hôm nay là Giáng Sinh đầu tiên anh và cậu tận hưởng cùng nhau, à không, có cả Haenie bé nhỏ chưa chào đời nữa.

Thật hạnh phúc!

Mặc cho tuyết đóng dày bên ngoài, cậu vẫn cảm thấy vô cùng ấm áp. Vì trái tim cậu, đang được anh ủ ấm.

Ôm nhẹ lấy cậu, anh thì thầm thật khẽ:

_ Merry Christmas, Hyukie! Anh yêu em và con nhiều lắm!

Cậu mỉm cười rồi dụi đầu vào ngực anh thay cho lời cảm ơn.

.

Hạnh phúc này, ông trời nỡ nào tước bỏ?

.

.

Anh nằm xuống giường, kéo cậu vào lòng, cảm nhận hơi ấm quen thuộc, mái tóc đen dụi nhẹ vào màu nâu thân thuộc. Và anh nhắm khẽ đôi mắt.

.

_ Lee Donghae, em yêu anh…

Anh không đáp gì, chỉ im lặng. Mái tóc nâu dụi vào ngực anh nũng nịu, đôi môi vẫn là nụ cười hạnh phúc.

.

Sao ngực trái bỗng im lặng.

.

Trái tim như bị bóp nghẹn, thật chậm, cậu ngẩng mặt lên nhìn anh. Đôi mắt nhắm nghiền, giọt nước mắt khẽ rơi từ khóe mi, thấm đẫm trái tim cậu. Đôi môi, sao còn đang mỉm cười hạnh phúc. Không một lời nào, cậu nép mình vào lòng anh lần nữa, cũng vẫn là hơi ấm thân quen, chưa hề thay đổi. Bất giác, những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống. Cậu khóc nấc lên, khóc thật to. Khóc như một đứa trẻ.

.

Chỉ đêm nay thôi, hãy cho em khóc hết nước mắt.

Chỉ đêm nay thôi, hãy cho em cảm nhận hết hơi ấm của anh, Donghae…

.

.

.

.

Năm năm sau…

.

.

_ Haenie, lại đây với umma nào, đừng chạy lung tung vậy chứ, con té thì làm sao đây?

_ Thì umma đỡ! He he!

_ Con giỏi lắm! Y như appa con! Thôi, lại đây nào!

_ Dạ!

Cậu nhóc với mái tóc đen nhánh và đôi mắt to tròn lon ton chạy đến bên cậu, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy bàn tay cậu. Cả hai bước vào cánh cổng và đi đến trước một tấm bia màu xanh ngọc bích.

.

.

_ Haenie…

_ Dạ!

_ Chào appa đi con!

_ Dạ!! Con chào appa!! Hôm nay con với umma đến thăm appa đây ạ!

_ Ngoan! Đến đây với umma nào!

Cậu nhóc sà vào lòng cậu nũng nịu. Mỉm cười nhìn đứa con bé bỏng của mình, cậu vuốt khẽ mái tóc cậu nhóc:

_ Con có yêu appa không, Haenie?

_ Dạ có!! Con yêu appa và umma nhất!

_ Cảm ơn con!! Umma cũng yêu con và appa nữa!

_ Vậy appa có yêu mẹ con mình không umma?

_ Có chứ! Dĩ nhiên là có rồi! Appa luôn luôn yêu hai mẹ con mình, appa sẽ luôn bảo vệ cho chúng ta!!

_ Dạ!! Con cảm ơn appa!

Cậu bé cười toe rồi lại nũng nịu ôm lấy cổ cậu. Bất chợt, cậu rơi một giọt nước mắt. Bàn tay bé nhỏ đưa lên vụng về lau đi giọt nước mắt kia:

_ Umma, umma không được khóc! Appa đã bảo con hãy chăm sóc và bảo vệ cho umma, tức là không được để umma khóc!

_ Ừ, umma xin lỗi! Umma không khóc nữa! Haenie ngoan, chúng ta về thôi….umma có cái này muốn cho con xem!

_ Cái gì vậy umma?

_ Quà của appa!

_ Wao, con muốn xem~

_ Ừ. Về nhà rồi mình cùng xem nhé!

_ Dạ!

Cậu nắm tay cậu nhóc bước ra khỏi cánh cổng trắng, trước khi ra khỏi, cậu nghoảnh đầu lại và thì thầm:

_ Cảm ơn anh… Donghae.

.

.

Một cơn gió nhẹ khẽ thổi qua bàn tay cậu. Là gió, nhưng rất ấm áp.

Bất chợt, cậu mỉm cười.

.

.

Đâu phải chết đi là kết thúc.

Mầm sống vươn lên từng ngày. Chỉ cần không mất đi tình yêu và hi vọng cho tương lai thì mầm sống vẫn tiếp tục sinh sôi, nảy nở.

Cuộc sống sẽ mãi kéo dài. Ngày nào người ta còn yêu nhau và còn hi vọng…

… thì ngày đó, cuộc sống sẽ còn tiếp diễn.

.

Trận chiến này, anh và cậu đã không thua cuộc.

.

.

.

End.

.

.

A/N: Đây là version đã được edit lại =)) Sửa lại hơn tiếng đồng hồ, kinh thật~ Hồi trước mình thật tệ -.-

.

.

About these ads